Giả dụ đưa cả nhì con lên thì em không chăm nổi, mà đưa cháu đầu lên, thì mái ấm phải chia làm ba nơi. Em không nhân thức làm sao để chồng có thể san sớt việc nhà, chăm con với chính mình.
Kính gửi chị Hạnh Dung!
Em 31 tuổi, khiến kiểm toán viên, đã lập mái ấm sáu năm, có hai con. Do công tác, em thường xuyên đi công việc xa, có đợt đi lâu đến 10 ngày. Từ lúc sinh con, nghỉ hết cơ chế là em gửi con cho ngoại nuôi. Ba mẹ em ở quê, còn khỏe, lại mới có cháu đầu nên cưng lắm, chú tâm các cháu rất tích cực. Ông bà cũng muốn giúp em từ tốn tay bay nhảy đầm, phát hành nghề nghiệp, nên em rất yên lòng khi con ở với ông bà. Cứ hết một đợt làm việc là em về thăm con. Thời gian còn lại, thê thiếp chồng tự thu xếp, em đi công việc thì chồng em tự nấu ăn hoặc ăn cơm bụi.
Nay đàn ông lớn của em đã năm tuổi, một năm nữa sẽ tham gia lớp 1. Giả dụ để cháu ở quê, em nghĩ cháu không có nhân tố kiện học hành tốt, nhưng đón cháu lên thị trấn thì cũng gian khổ, vì hậu phi chồng vẫn đang thuê nhà, công tác của em không dễ dàng có thể đón đưa con mỗi ngày. Bàn chuyện này với chồng, thái độ của anh làm cho em thật sự thất vọng. Anh nhất định nghĩ rằng việc của thiếu phụ là chăm con, giả dụ đưa con lên thì em phải lo mọi chuyện, anh còn có công tác, sự nghiệp.
Giờ em đang thất vọng. Nếu như đưa cả nhì con lên thì em không chăm nổi, mà đưa cháu đầu lên, thì gia đình em phải chia làm cho ba nơi: em đi công tác, chồng và con đầu ở nhà, con út ở quê. Em không biết làm cho sao để chồng chịu san sớt việc nhà, việc chăm con với mình. Có phải em đã lựa chọn sai, nên mấy năm qua anh chẳng hề có chút thay đổi nào cho thích hợp…
(Kim Thoại, TP.HCM)
Em không nhân thức làm sao để chồng chịu chia sẻ việc nhà, chăm con với mình (Ảnh minh họa)
Trả lời
Em Kim Thoại thân mến!
Có ông bà ngoại phụ giúp nuôi con là vấn đề may mắn cho thê thiếp chồng em, nhưng có thể vì hên đó mà chồng em đâm ra ỷ lại, lâu dần thành quen. Thói quen này không tốt, cần đổi mới. Mặt khác, gia đình em cũng không thể sống mãi theo kiểu chia năm xẻ bảy được. Hạnh Dung tán thành việc em phải mua lối ra cho trạng thái này.
Cần xem thời gian 5 năm qua ông bà ngoại nuôi con giúp bản thân mình là một may mắn quá lớn rồi. Trong thời điểm đó, mình bay nhảy những đâu, phát triển được những gì, thì cũng đã đến lúc phải dùng những kết quả ấy cho việc xây dựng mái ấm của chính mình, chẳng thể ỷ lại mãi tham gia ông bà, hoặc đổ hết gánh nặng đó lên vai một mình phi tần hoặc chồng.
Em có thể trao đổi với chồng, đồng ý việc anh tập trung lo “tương lai”, nhưng chi tiết là lo những việc gì? Chả hạn, làm việc để kiếm tiền tậu nhà, thì tiền dè xẻn của cả nhì hoàng hậu chồng đã được bao nhiêu rồi, có thể mạnh dạn mua nhà được chưa? Nếu như chưa đủ, có thể dùng khoản tiền đó thuê người giúp việc được không? Trường thích hợp vẫn phải thuê nhà, thì chuyển chỗ thuê về gần chỗ anh khiến, chỗ con học, để dễ ợt việc chuyển động, đưa đón, rồi phân chia hợp lý thời điểm đưa đón con giữa nhị thê thiếp chồng. Cũng có khi em phải điều đình với công ty đang làm việc về tình cảnh riêng, bỏ ra cho em một thời gian bố trí việc đưa đón con.
Muốn người khác chịu nhận khó khăn, bản thân bản thân phải chấp nhận trước. Là mẹ, là vợ, em sẽ phải hy sinh ít rộng rãi. Một năm nữa con mới tham gia lớp 1, trong thời điểm đó bản thân có thể chuẩn bị hăng hái lên, em ạ. “Cái khó ló cái khôn”, đôi lúc cảnh ngộ có đề nghị, bản thân mình mới tung hoành để vượt lên, mới phát hiện ra những kĩ năng mới của chính mình.
Cần duy trì câu chuyện này giữa hai thê thiếp chồng thường xuyên, mở đầu trong khoảng những biện pháp nhỏ dại và khả thi nhất. Có thể đưa con đầu về một số 04 tuần, rồi đưa con nhỏ về sau. Đến lúc có lũ trẻ trong nhà, em mới thấy tình mẫu tử sẽ cho mình sức mạnh để vượt lên gian truân, mái ấm mới đúng nghĩa gia đình, chồng em cũng sẽ tự vấn đề chỉnh cho phù hợp. Chúc em mạnh mẽ trong quyết định này, sớm tìm ra được giải pháp phù hợp.
→ Chị chồng bắt em dâu có mang hộ vì sợ dáng xấu
Theo Hạnh Dung/Phunuonline
Xem nhiều hơn: tin tức nhanh nghệ an
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét